Một lát sau, Hàn Phong thoắt cái đã chạy vọt ra ngoài.
Hắn nhiệt tình tiếp đón người nọ, khiến kẻ kia có chút thụ sủng nhược kinh.
Sau đó, Hàn Phong cùng đối phương nói chuyện trên trời dưới biển, hàn huyên việc nhà để câu giờ. Bất kể chủ đề gì hắn cũng tiếp được, mặt mày cười tủm tỉm, cứ như thể tương kiến hận vãn vậy.
Cứ thế cười nói suốt hai canh giờ, cho đến khi người nọ không thể chịu đựng thêm được nữa, đành đi thẳng vào vấn đề:




